Văn học

TRUYỆN CỔ TÍCH DÂN GIAN VIỆT NAM

Tác giả: Văn học

TRUYỆN CỔ TÍCH DÂN GIAN VIỆT NAM:

(tk. truyện cổ tích, truyện cổ), một bộ phận của văn học dân gian. Vốn truyền miệng, nhiều truyện được ghi chép khá sớm, từ thế kỉ 15, trong "Lĩnh Nam chích quái", "Việt điện u linh". Những thế kỉ sau, các nhà nho chép thêm được nhiều nhưng bằng chữ Hán ("Truyền kì mạn lục", "Thánh Tông di thảo", "Truyền kì tân phả", "Vũ trung tuỳ bút", "Tang thương ngẫu lục", "Lan Trì kiến văn lục", vv.). Khi có chữ quốc ngữ, TCTDGVN được sưu tầm phong phú hơn: "Truyện cổ nước Nam" (2 tập), "Kho tàng cổ tích Việt Nam" (5 tập). Ngoài ra, còn có truyện cổ của các dân tộc thiểu số bổ sung cho truyện của người Kinh. TCTDGVN được phân ra 3 loại chính: truyện cổ tích hoang đường, truyện cổ tích thế sự, truyện cổ tích lịch sử. Truyện cổ tích hoang đường có nhiều tính chất mê tín dị đoan, chịu ảnh hưởng của các tôn giáo và việc thờ cúng thần thánh, tổ tiên. Vai trò của con người rất phụ, hành động của con người không quyết định được gì và cũng không liên quan đến đời sống thực tế. Ý nghĩa nhân sinh mờ nhạt, gieo rắc tư tưởng bi quan, tiêu cực, đề cao quyền lực của thần thánh, ma quỷ. Truyện cổ tích thế sự hướng sự chú ý vào cuộc sống thực tế, phản ánh cuộc sống muôn hình muôn vẻ, do đó, có tính hiện thực và thể hiện được tinh thần đấu tranh của nhân dân chống mọi thế lực đen tối, chống trật tự pháp lí và lực lượng tinh thần mà giai cấp thống trị tự đề cao. Truyện cổ tích lịch sử, nhân vật là nhân vật lịch sử, nhưng phần hư cấu cũng nhiều, tuỳ thái độ của nhân dân đối với những nhân vật ấy. Truyện cổ tích lưu truyền bằng miệng nên thay đổi tuỳ theo địa phương và nhận thức của người kể. Việc xuất bản các truyện cổ tích ngày nay đã cung cấp cho bạn đọc các thế hệ những tác phẩm tiêu biểu cho bản sắc văn hoá dân tộc.

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Văn học