Văn học

BIỀN NGẪU

Tác giả: Văn học

BIỀN NGẪU:

 (cg. biền thể), thuật ngữ được dùng để chỉ thể văn trong đó các câu đối xứng từng đôi một. Theo chữ Hán, biền nghĩa là hai con ngựa đi song song, ngẫu là chẵn đôi. Trong quá trình phát triển, trở thành thể "tứ lục", dùng trong phú, chiếu, biểu và gồm toàn những cặp đối nhau, "trên bốn, dưới sáu).Vd. Gió động mành tương (4), vằng vặc cung đàn dưới nguyệt (6) Hoa lồng xóm hạnh (4), nhởn nhơ má phấn trong gương (6).

Về sau, lại phát triển thành bát tự (2 vế, mỗi vế 4 chữ đối nhau), song quan (2 vế, mỗi vế 5 chữ đối nhau), cách cú (2 vế, 2 câu vế trên với 2 câu vế dưới đối nhau), hạc tất (cg. gối hạc; 2 vế, 3, 4 câu vế trên với 3, 4 câu vế dưới đối nhau).

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Văn học