Văn học

BẠCH CƯ DỊ

Tác giả: Văn học

BẠCH CƯ DỊ :

(Bai Juyi; 772 - 846), nhà thơ Trung Quốc thời trung Đường; đỗ Tiến sĩ, ra làm quan, bị nhà cầm quyền giáng chức, đổi đi xa. Về cuối đời ở Hương Sơn (Xiangshan), lấy biệt hiệu là Hương Sơn Cư Sĩ (Xiangshan jushi), để phần lớn thì giờ tu tiên học Phật và làm thơ. Là người đề xướng phong trào Tân nhạc phủ, dùng thể thơ Tân nhạc phủ để viết về các đề tài đương thời. Thơ Bạch Cư Dị chia làm hai loại. Thơ phúng dụ miêu tả tình cảm yêu ghét, nỗi thống khổ của nhân dân bị áp bức, như các bài "Mãi thán ông", "Mãi hoa", "Ca vũ" (trong tập "Tần trung ngâm", "Tân nhạc phủ") và loại thơ nhàn tản, làm khi ốm đau, rỗi rãi, để ngâm vịnh. Bạch Cư Dị còn nổi tiếng về hai bài thơ "Tì bà hành" và "Trường hận ca". "Tì bà hành" mượn cảnh ngộ người đàn bà chơi đàn tì bà lưu lạc nơi chân trời góc biển để tỏ nỗi niềm tâm sự khi Bạch Cư Dị bị giáng chức làm tư mã Giang Châu. "Trường hận ca" viết lại truyền thuyết dân gian về mối tình của Đường Huyền Tông [Tang Xuanzong; cg. Đường Minh Hoàng (Tang Minghuang)] và Dương Quý Phi (Yang Guifei). Đây là một thiên tự sự dài miêu tả nỗi đau xót, thương nhớ về mối tình của hai người.

 


Bạch Cư Dị

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Văn học