Triết học

DIỄN DỊCH

Tác giả: Triết học

DIỄN DỊCH:

một trong những phương pháp lập luận và nghiên cứu có tính chất cơ bản. Theo nghĩa rộng, DD là mọi sự suy luận nói chung; theo nghĩa hẹp và thông thường nhất, là chứng minh, hoặc suy ra một luận đoán (một hệ quả) dựa vào một số luận đoán khác, được xem là những tiền đề dựa vào những quy luật của lôgic học. Trong phương pháp quy nạp (x. Quy nạp), tư duy đi từ cái riêng đến cái chung; trong phương pháp DD, tư duy đi từ cái chung đến cái đặc thù, cái riêng biệt. Tuy nhiên giữa hai phương pháp DD và quy nạp không có những ranh giới nghiêm ngặt. Trong thực tế, quy nạp và DD bao giờ cũng thống nhất với nhau trong quá trình nhận thức.

Phương pháp DD, cũng như phương pháp quy nạp, đã được bắt đầu trong triết học cổ đại, với Arixtôt (Aristote), Ơclit (Euclide), phái Xtôa; trong triết học cận đại [Đêcac (R. Descartes), Paxcan (B. Pascal), Xpinôza (B. Spinoza), Laibnit (G. V. Leibniz), vv.]. Nhưng chỉ đến thế kỉ 19, đầu thế kỉ 20, khi nguyên lí lôgic toán học được sử dụng rộng rãi, những nguyên tắc tổ chức tri thức bằng DD mới được diễn đạt đầy đủ, rõ ràng. Cho đến cuối thế kỉ 19, phương pháp DD hầu như chỉ được áp dụng trong toán học. Vào thế kỉ 20, phương pháp DD đã được áp dụng khá phổ biến, để xây dựng nhiều bộ môn phi toán học như vật lí học, sinh học, ngôn ngữ học, xã hội học, vv.

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Triết học