Triết học

CÁI PHỔ BIẾN, CÁI ĐƠN NHẤT, CÁI ĐẶC THÙ

Tác giả: Triết học

CÁI PHỔ BIẾN, CÁI ĐƠN NHẤT, CÁI ĐẶC THÙ :

cái phổ biến là phạm trù triết học chỉ những nét, những mặt, những hiện tượng và quá trình, những mối liên hệ và quan hệ tồn tại và được lặp đi lặp lại trong các sự vật của thế giới khách quan. Phạm trù này là phạm trù nhận thức, nó phản ánh một trình độ nhận thức khái quát hoá hơn, trừu tượng hơn. Tuy nhiên, phạm trù phổ biến không thể tồn tại cô lập mà có quan hệ khăng khít với các phạm trù cái đơn nhất và cái đặc thù. Nếu những mặt đó, những hiện tượng đó, những mối liên hệ đó chỉ tồn tại trong một sự việc đơn lẻ nhất định thì đó là cái đơn nhất. Còn nếu chúng tồn tại không chỉ trong một sự vật, mà trong một nhóm các sự vật, thì nó là cái đặc thù. CPB, CĐN, CĐT phản ánh các trình độ từ thấp lên cao của sự nhận thức các hiện tượng. Do đó, sự khác nhau của ba phạm trù này chỉ là tương đối, chúng chuyển hoá lẫn nhau. Chủ nghĩa duy vật biện chứng xem CPB, CĐN, CĐT là cách phản ánh tính thống nhất khách quan của các hiện tượng thế giới. Sự giống nhau cơ bản của các sự vật hay các quá trình chỉ là biểu hiện của mối liên hệ khách quan sâu sắc đó. Cái phổ biến thể hiện sự phong phú của cái đặc thù, cái đơn nhất, cái riêng lẻ. Cái đơn nhất không thể tồn tại mà không có cái phổ biển, cái phổ biến không thể tồn tại mà không có cái đơn nhất và trong những điều kiện nhất định, cái đơn nhất có thể chuyển hoá thành cái đặc thù và cái phổ biến, vv. Các phạm trù này có ý nghĩa thực tiễn rất phong phú, chúng giúp nhận thức được các quy luật chung, phổ biến, chi phối sự hình thành và sự phát triển của một hình thái kinh tế - xã hội, đồng thời cả những sự thể hiện đặc thù, độc đáo của các quy luật đó trong những nước riêng biệt.

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Triết học