Quân sự

"BINH PHÁP TÔN TỬ"

Tác giả: Quân sự

"BINH PHÁP TÔN TỬ":

tác phẩm lí luận quân sự cổ đại Trung Quốc, do Tôn Tử (x. Tôn Tử) biên soạn vào khoảng thế kỉ 5 tCn. (cuối thời Xuân Thu). Được coi là một trong những cuốn binh thư cổ nhất thế giới, rất có giá trị và đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Văn bản gồm 13 thiên, gần 6 nghìn chữ, còn lưu giữ được nhiều bản, phổ biến là bản đời Tống. Năm 1972, tìm được bản cổ nhất viết trên thẻ tre. "BPTT" ra đời khi xã hội Trung Quốc chuyển từ chế độ chiếm hữu nô lệ sang chế độ phong kiến, phản ánh tư tưởng quân sự của giai cấp địa chủ đương thời. Về chiến tranh, "BPTT" đưa ra năm nhân tố thắng - bại: "Đạo - Thiên - Địa - Tướng - Pháp", trong đó "Đạo" được hiểu là "dân đồng tình với trên" và được coi là nhân tố quan trọng nhất. "BPTT" đề cao vai trò của tướng soái, yêu cầu tướng soái có đủ "trí, tín, nhân, dũng, nghiêm" và được trao quyền rất rộng "đánh không vì công, lui không sợ tội", thậm chí đòi hỏi "vua chúa không can thiệp" vào công việc của họ. Về chỉ đạo chiến lược, "BPTT" chủ trương "thượng sách phá mưu lược, rồi đến triệt ngoại giao, sau mới đến diệt quân; hạ sách là công thành". "Không đánh mà khuất phục được quân người mới thực là giỏi", "chắc thắng mới đánh", "khiến địch không để địch khiến mình". Về chỉ đạo tác chiến, "BPTT" đề ra: "biết địch, biết ta, trăm trận không nguy", "giỏi đánh lừa địch", "tránh chỗ mạnh, đánh chỗ yếu", "đánh vào nơi địch không đề phòng, vào lúc địch không dự liệu", "dùng chính binh chặn địch, dùng kì binh thắng địch". "BPTT" còn nêu ra mối liên quan giữa "hình" và "thế", giữa "công" và "thủ", đòi hỏi tướng soái phải quyền biến. "BPTT" có thể đã vào Việt Nam từ rất sớm. Một số quan niệm của Trần Hưng Đạo cũng gần gũi với "BPTT". Trong "Binh thư yếu lược" có cả những trích đoạn của "BPTT".

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Quân sự