Mĩ thuật

NGHỆ THUẬT VƯỜN TRUNG QUỐC

Tác giả: Mĩ thuật

NGHỆ THUẬT VƯỜN TRUNG QUỐC:

 nghệ thuật quy hoạch, chăm sóc và tô điểm vườn ở Trung Quốc. Người Trung Quốc muốn tái hiện vẻ đẹp sơn thuỷ hữu tình vào nghệ thuật vườn của họ. Họ đã vận dụng nghệ thuật thi hoạ cổ truyền vào việc tạo dựng các vườn, công viên, mô phỏng cảnh đẹp thiên nhiên, lấy đình, đài, lầu gác, ao, hồ, giả sơn, cỏ cây hoa lá làm chủ thể; điểm xuyết những hành lang khúc khuỷu, cầu nhỏ uốn cong, hoà nhập với tư tưởng thi hoạ Đường, Tống.

 Thương Lãng Đình mang phong cách kiến trúc vườn đời Tống, là vườn hoa cổ nhất nằm ở phía nam thành Tô Châu, có nhiều núi đất điểm xuyết các tảng đá. Theo các con đường hẻm luồn hang, leo núi, cây cối tre trúc um tùm, dọc hành lang có nhiều cửa sổ tự nhiên cái vuông, cái tròn, bán nguyệt.

 Chuyết Chính Viên, tiêu biểu cho vườn nghệ thuật đời nhà Minh, được xây dựng vào năm 1522, diện tích vườn khoảng 25 ha. Bố cục tổng thể lấy ao hồ làm trung tâm, lầu, đình, đài, tạ đều toạ lạc ở xung quanh, toàn bộ cảnh quan của vườn như nằm trên mặt nước soi bóng xuống mặt hồ. Di Hoà Viên ở Bắc Kinh xây dựng từ thời Minh (x. Di Hoà Viên).

 



Nghệ thuật vườn Trung Quốc
Vườn ngắm cảnh (Di Hoà Viên)

   Lưu Viên là vườn hoa nổi tiếng đời nhà Thanh, vườn có đủ các cầu, hành lang, có cửa sổ thiên nhiên, tường hoa, núi non, đình, tạ, lầu gác. Vườn chia bốn khu, mỗi khu có một chủ đề riêng: đình quán, hành lang gấp khúc (khu đông); núi giả, rừng phong (khu tây); hồ ao, suối nước, lầu, đài, đình soi bóng (khu trung); đào liễu bạt ngàn (khu bắc).

 Tô Châu nổi tiếng nhất có nhiều vườn hoa đẹp, hiện nay còn giữ được 180 vườn mang phong cách kiến trúc vườn của các thời Tống, Nguyên, Minh, Thanh.

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Mĩ thuật