Mĩ thuật

NGAI THỜ

Tác giả: Mĩ thuật

NGAI THỜ:

 hiện vật được để ở vị trí trang trọng nhất trên bàn thờ đình, đền, nhà thờ tổ dành cho thần thánh, tổ tiên ngồi. NT thường làm bằng gỗ hoặc đá. Những NT nguyên vẹn còn lại có niên đại từ thời nhà Mạc (thế kỉ 16). NT tìm thấy ở chùa Thầy (Hà Tây) có niên đại chính xác là 1346. NT có ba kiểu thức nhất định. Kiểu một: lòng ngai hẹp, chân cao, lưng mô phỏng hình lá đề, trên mặt chạm rồng, hoa lá hay các biểu tượng linh thiêng, bầu tay ngai thường chạm đầu rồng, phượng (như NT Chùa Dâu, Bắc Ninh). Kiểu hai: lòng ngai rộng hơn, thường hơi tròn kiểu bát cống, lưng và tay ngai chạm hình cánh dơi, thường có niên đại từ thế kỉ 16. Kiểu ba: phổ biến nhất, có từ thế kỉ 20, thường để trong cung làm chỗ ngồi cho tượng thần hoặc để bài vị thành hoàng làng ở đình làng. Lưng và tay ngai liền nhau hình móng ngựa, hai đầu chạm rồng, vành tay ngai nối với mặt ngai bằng sáu hoặc tám chấn song chạm rồng hoặc hổ phù. Mặt ngai phẳng, đế ngai chia thành nhiều cấp trên đó chạm rồng, hổ phù, hoa lá và biểu vật, cuối cùng kết thúc bằng chân quỳ dạ cá. Qua các kiểu trang trí này, người ta dễ dàng xác định niên đại của ngai. NT được xem như một cái ghế của thần linh, nên hầu như không thể thiếu trong các nhà thờ tổ và các đình, đền.

 



Ngai thờ

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Mĩ thuật