Lịch sử

LẠNG SƠN

Tác giả: Lịch sử

LẠNG SƠN:

tỉnh miền núi ở đông bắc Việt Nam giáp với Trung Quốc. Diện tích 8.187,4 km2. Gồm 1 thị xã (Lạng Sơn), 10 huyện (Tràng Định, Bình Gia, Văn Lãng, Bắc Sơn, Văn Quan, Cao Lộc, Lộc Bình, Chi Lăng, Đình Lập, Hữu Lũng). Dân số 717.100 (1999), gồm các dân tộc: Tày, Nùng, Dao, Hoa, Ngái, Mông, Kinh. Có ba đơn vị địa lí tự nhiên là khối núi đá vôi Bắc Sơn, máng Cao Lạng và thung lũng sông Thương tạo nên địa hình phức tạp; đồi núi chiếm 70% diện tích xen một số vùng trũng thấp. Núi cao: Mẫu Sơn (1.541 m), Pia Ngôm (1.193 m), Khao Kiên (1.107 m). Sông chính chảy qua: Kỳ Cùng (170 km), Bắc Giang, Bắc Khê, Thương. Khí hậu nhiệt đới gió mùa, có mùa đông lạnh. Gỗ quý: lim, lát. Động vật: hổ, báo, sơn dương nay rất hiếm. Khoáng sản: vàng, bạc, đồng, chì, kẽm, bauxit, than nâu. Cây trồng chính: lúa, ngô, lạc, thuốc lá, mía, cây ăn quả (mận, đào, hồng...), nhất là hồi nổi tiếng. Chăn nuôi trâu, bò.

Lâm nghiệp: khai thác gỗ và lâm sản. Đường giao thông chính chạy qua: quốc lộ 1A, 1B, 4A, 4B (400 km), đường sắt Hà Nội - Đồng Đăng (87 km), liên vận Hà Nội -Bắc Kinh.

Di tích lịch sử và thắng cảnh: Chi Lăng, xã Vũ Lăng, đèo Bông Lau, chùa Tam Thanh, động Nhị Thanh, hòn Vọng Phu, chùa Tiên (giếng Tiên).

Từ thời Lý, thành lập các lộ Lạng Giang tương đương với LS ngày nay; thời Trần, đổi làm trấn LS; thời thuộc Minh, đổi thành phủ; thời Lê Sơ, thuộc Bắc Đạo; năm 1466, đặt thừa tuyên LS; năm 1490, đổi làm xứ; khoảng những năm 1509 - 16, đổi thành trấn. Minh Mạng năm thứ 12 (1831), đổi thành tỉnh LS. Năm 1975, sáp nhập với Cao Bằng thành tỉnh Cao Lạng. Năm 1978, tách ra thành một tỉnh riêng.


Lạng Sơn

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Lịch sử