Kinh tế học

THUYẾT CẬN BIÊN

Tác giả: Kinh tế học

THUYẾT CẬN BIÊN:

(cg. biên duyên, biên tế), thuyết kinh tế ra đời trong những năm 70 thế kỉ 19, cho rằng đối với một chủ thể kinh tế (cá nhân hoặc tập thể), giá trị sử dụng của một tài sản là lợi ích mà đơn vị cuối cùng đem lại. Nói rõ hơn, nếu lượng tài sản có thể được chia thành những đơn vị rất nhỏ, xếp theo thứ tự tầm quan trọng của từng đơn vị đối với chủ thể, do vị trí khác nhau, sẽ đem lại những lợi ích khác nhau, sẽ là lợi ích giới hạn. Tầm quan trọng của đơn vị cuối cùng được gọi là lợi ích cuối cùng hay lợi ích cận biên. Về thực chất, đó là sự phân tích cơ bản tất cả những hành vi kinh tế xuất phát từ những thang đo ưa thích của cá nhân. Đối với TCB, cơ sở của giá trị được gọi là giá trị giới hạn, nói chung là sự đánh giá lợi ích chủ quan của các cá nhân theo từng thời điểm, không tính đến ảnh hưởng của các nhóm, các tập thể hay nó chỉ liên quan đến những quyết định đòi hỏi một sự so sánh giữa năng suất và chi phí. TCB xuất hiện thành trường phái kinh tế vào năm 1870 với Mengơ (C. Menger; Viên, Áo), Vanra (M. E. Walras; Lôdan, Thuỵ Sĩ) và Jivon (W. S. Jevons; Anh), sau đó chia thành 3 trường phái: 1) Trường phái Lôdan (Lausanne; cg. trường phái toán học) với Vanra, Paretô (V. Pareto; 1848 - 1923). 2) Trường phái Áo (cg. trường phái tâm lí hay cận biên mới), với Mengơ, Buêm - Bavec (E. von Böhm - Bawerk; 1851 - 1914) và sau đó là Vidơ (F. von Wieser; 1851 - 1926), Sumpêtơ (J. A. Schumpeter; 1883 - 1950), Hayec (F. von Hayek; 1899 - 1992). 3) Trường phái Cambritgiơ (Cambridge) với Macsan (A. Macshall) và sau đó là Kâynơ (J. M. Keynes).

 

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Kinh tế học