Kinh tế học

THẶNG DƯ CỦA NGƯỜI TIÊU DÙNG

Tác giả: Kinh tế học

THẶNG DƯ CỦA NGƯỜI TIÊU DÙNG:

số chênh lệch giữa cái giá của một người tiêu dùng thực tế phải trả để có một hàng hoá hay dịch vụ và cái giá mà họ sẵn lòng trả. Khái niệm này do Macsan (A. Marshall) chính thức đề xuất sớm nhất, nhưng cho đến nay vẫn có sự tranh luận về việc ứng dụng và đánh giá nó. Hichxơ (J. R. Hicks) coi khái niệm này là hòn đá tảng của kinh tế học phúc lợi còn Xamiuơnxơn (P. A. Samuelson) thì lại không. Lí luận cân bằng bộ phận là cơ sở phân tích TDCNTD. Thực chất, TDCNTD là một thước đo lợi ích mà người tiêu dùng nhận được từ việc mua hàng hoá và dịch vụ. TDCNTD chỉ được tối đa hoá trong sự cạnh tranh hoàn hảo, tại đó giá được quyết định bởi vai trò tự do của cầu thị trường, lực lượng cung ứng và tất cả các người tiêu dùng đều trả cùng một giá (xem hình a).

 

Nếu giá thị trường không được quyết định bởi cầu và lực lượng cung trong các điều kiện cạnh tranh thị trường, mà thay vào đó được quyết định một cách hoàn chỉnh bởi một nhà độc quyền tối đa hoá lợi nhuận thì lúc đó dẫn đến kết quả hạn chế trong cung ứng thị trường và sự gia tăng giá thị trường tạo nên sự mất đi TDCNTD (xem vùng có bóng tối PPmXE trong hình vẽ b).

 

Thặng dư của người tiêu dùng

 

Nếu một nhà độc quyền biết phân biệt có thể đặt giá riêng rẽ cho mỗi người tiêu dùng, người này phản ánh số tiền tối đa mà người tiêu dùng sẵn sàng chi trả thì lúc đó người độc quyền có thể chiếm tất cả thặng dư của người tiêu dùng dưới hình thức tiền lãi bán.

 

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Kinh tế học