Hoá học

CHUẨN ĐỘ

Tác giả: Hoá học

CHUẨN ĐỘ:

 phương pháp chủ yếu trong phép phân tích thể tích: thêm từ từ từng lượng nhỏ (từng giọt) thuốc thử từ buret (có chia độ chính xác theo thể tích) vào dung dịch phân tích cho đến khi có sự thay đổi đột biến đặc tính nào đó của chất chỉ thị (báo hiệu phản ứng thực tế đã đạt đến điểm tương đương). Tuỳ loại phản ứng, tuỳ loại chất chỉ thị mà có các phép CĐ khác nhau. Vd. CĐ trung hoà (axit - bazơ), CĐ oxi hoá - khử, CĐ tạo phức, CĐ ampe, CĐ trắc quang, CĐ huỳnh quang, CĐ đo thế, CĐ độ dẫn, CĐ complexon, vv.

Trong y học, phương pháp CĐ thường dùng để xác định lượng nguyên tố có hoạt lực chứa trong một chế phẩm. Vd. CĐ các huyết thanh về lượng kháng thể, CĐ các vacxin về lượng kháng nguyên, vv. CĐ một dung dịch hay một huyền dịch là xác định nồng độ hoạt chất hoặc nguyên tố gây tác động đặc hiệu. Độ chuẩn của kháng thể trong huyết thanh thường được đánh giá thông qua nồng độ loãng nhất của kháng thể còn có thể gây phản ứng với kháng nguyên tương ứng: độ chuẩn được biểu diễn bằng số nghịch đảo của độ loãng đó. Khi xác định độ chuẩn của cồn trong một thức uống, người ta phân biệt: độ chuẩn cồn thu được (thể tích cồn chứa trong 100 thể tích của thức uống đó); độ chuẩn cồn tiềm tàng (thể tích cồn có khả năng thu được bằng cách cho lên men toàn bộ các chất đường chứa trong 100 thể tích của thức uống đó); độ chuẩn cồn tổng số (tổng của độ chuẩn cồn thu được và độ chuẩn cồn tiềm tàng).

Chia sẻ bạn bè twitter google plus facebook in

Các bài khác về Hoá học